Hị hị bác sai rồi ạ.
Em lật vấn đề thế này nhé: Sự tiến bộ của ngành bán dẫn-điện tử là ngày càng làm được những vật liệu, chi tiết nhỏ gọn hơn, tính năng nhiều hơn so với trước, mật độ tích hợp dày đặc hơn.
Vậy tại sao đã thành công tới mức: nén được 12 triệu điểm thu nhận ảnh vào một sensor bé tý của máy PnS rồi, sao không nghĩ cách tích hợp thêm vài triệu điểm nữa vào đó rồi lắp sang cho máy chuyên nghiệp, 14MP, 16MP chẳng hạn?
Đang từ con sensor bé tý bằng cái móng tay đã có 12 triệu điểm thu nhận ảnh, nay lại làm một con sensor khác có số điểm tương tự với kích thước 24x36cm,
chẳng hoá ra là sự thụt lùi của kỹ thuật hay sao?
Thưa bác, vấn đề không phải vậy ạ.
Khi tích hợp quá dày đặc, người ta phải hy sinh rất rất nhiều thứ, mà cơ bản là phải gạt bỏ các mạch tích hợp phụ trợ, kênh truyền dữ liệu, đồng bộ hoá, kiểm tra tính toàn vẹn dữ liệu etc.
Vì thế nên một pixel (thực chất là một ô cảm biến) nhỏ xíu của máy PnS hoặc Cropped đã bỏ sót (hoặc không xử lý được) rất nhiều thông tin mà các photon ánh sáng mang tới.
Và điều này cũng giải thích tại sao các máy PnS và Cropped bị nhiễu (noise) rất ghê. Đó là vì không có mạch xử lý nhiễu nằm bên mỗi điểm thu nhận ảnh đó ạ. Không có chỗ để tích hợp, chật quá rồi mà.
1. Lợi ích về kỹ thuật tiếp nhận và xử lý dữ liệu ánh sáng của Full-Frame:
Khi đưa ra một diện tích rộng hơn trên full-frame, người ta có
không gian vật lý để tích hợp thêm rất nhiều yếu tố phụ trợ cho từng điểm cảm biến: mạch tính toán, truyền dữ liệu,, khử nhiễu, v.v. để
thu nhận được nhiều hơn, trung thực hơn các thông tin mà mỗi photon ánh sáng mang tới.
Mục đích cuối cùng của việc chế tạo cảm biến Full-Frame là để có được những tấm hình NGÀY CÀNG TRUNG THỰC HƠN
Và vì tích hợp thêm hàng tỷ thứ vào bên cạnh mỗi ô cảm biến thu nhận ánh sáng đó, nên Full-Frame phải TO HƠN, ĐẮT GHÊ HỒN HƠN nếu so với Cropped ạ
Ở đây em xin nhắc lại: 1. con số nhiều triệu pixel trên bộ cảm biến là SỐ Ô CẢM BIẾN THU NHẬN THÔNG TIN ÁNH SÁNG (đúng ra nó phải được gọi là Number of sensors, hoặc Number of Cells - Nhưng cách gọi này rất xa lạ với công chúng người tiêu dùng)
2. Đó hoàn toàn không phải là SỐ ĐIỂM ẢNH. Số điểm ảnh là cái mà chúng ta nhìn thấy trên MÀN HÌNH, HOẶC TRÊN GIẤY. Đó mới thực thụ là Number of Picture Elements (Picture Elements viết tắt là Pix-el)
Chúng ta rất hay nhầm 2 khái niệm này. Vì chính các hãng SX cũng gọi là Megapixel mà. Họ gọi như vậy cho gần gũi, dễ tiếp thị, dễ bán.
Đây là nguyên tắc marketing, vì thực chất:
NGƯỜI TA MUA NHỮNG BỨC ẢNH - MÁY ẢNH CHỈ LÀ CÔNG CỤ LÀM RA ẢNH. CŨNG NHƯ NGƯỜI MUA MÁY KHOAN THỰC CHẤT LÀ MUA NHỮNG CÁI LỖ KHOAN.
Chúng ta cứ nghĩ ấu trĩ là (ví dụ kích thước mỗi sensor của FF là 30x30, còn của cropped là 20x20, ảnh được ghép bằng các ô to thì rạn vỡ hơn ảnh ghép bằng các ô nhỏ hơn.)
Ví dụ thế này cho rõ nét hơn nữa:
a. Khi em mua
Canon S5 IS, về thực chất, là em mua NHỮNG BỨC ẢNH được thu nhận bởi 8.2 triệu Ô CẢM BIẾN nhỏ chất lượng thấp, đã bỏ sót rất nhiều thông tin ngay từ khâu đầu tiên là thu nhận thông tin ánh sáng.
b. Khi em mua
Canon 350D, em đã mua NHỮNG BỨC ẢNH được thu nhận bởi 8.2 triệu Ô CẢM BIẾN chất lượng cao hơn nhiều.
c. Tương tự như vậy, Những bức ảnh của
Canon 5D được thu nhận bởi 12.8 triệu Ô CẢM BIẾN + MẠCH PHỤ TRỢ chất lượng cao hơn nữa
Như vậy, các bác đầu tư máy xịn có cái lợi hơn là thu nhận NHIỀU HƠN VÀ TRUNG THỰC HƠN CÁC THÔNG TIN PHOTON ÁNH SÁNG. Còn ảnh đẹp hay không thì lại chả phụ thuộc vào cái mớ hổ lốn thông tin này.
Ảnh đẹp của các bác tay nghề cao lại là sự dàn dựng phối hợp tổ chức thông tin ánh sáng cơ ạ.
2. Còn cái lợi ích về mặt quang học của cảm biến FF=24x36mm so với các cảm biến khác có kích thước nhỏ hơn, ví dụ như: Field of View, Depth of Field, Focal Multiplier gì đó thì đã phân tích ở bài trên rồi ạ
Bác tham khảo thêm về cấu tạo cảm biến đăng trên Số Hoá nhé